Thư Tèo gửi phụ nữ nhân ngày 8.3

Chào mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8./3.
Lúc nào cũng có phụ nữ vây quanh…
Chiều cuối tuần, một viên chức tòa thị chính đang ngồi trong văn phòng chờ đến giờ về thì chợt một làn khói lạ bốc lên từ chiếc gạt tàn thuốc, rồi một vị thần cao lớn hiện ra.
- Điều ước thứ ba và cũng là điều ước cuối cùng của nhà ngươi là gì?
Viên chức ngạc nhiên:
- Trước đây ông đã cho tôi ước gì đâu mà bây giờ lại hỏi điều thứ ba?
- Hai lần rồi đó, nhưng điều ước thứ hai của nhà ngươi là xin xóa đi điều thứ nhất rùi, chính vì vậy mà giờ đây ngươi chẳng còn nhớ gì cả. Thôi sắp hết giờ rồi, có ước hay không đây?
- Hơi bị khó tin, nhưng ước iếc thì cũng chẳng mất gì. Vậy tôi xin ước lúc nào cũng có hàng chục phụ nữ vây quanh.
- Ngươi sẽ được như ý!
Và trước khi biến mất mãi mãi, vị thần lẩm bẩm - Nhưng sao nó lại ước giống điều thứ nhất đã từng ước trước đây vậy cà?
Vì sao: “Nếu “chàng của mình” được nhiều cô gái khác thích, phụ nữ thường không yên tâm. Nhưng nếu chàng không được ai thích, “nàng” lại chẳng hài lòng”! (?)
Không thích tiền.
Cô gái nói với chàng trai:
- Em không thích tiền, tình yêu không thể mua bằng tiền bạc được!
- Thế sắp tới ngày Quốc tế Phụ nữ, em thích quà gì? Một bó hoa hồng rực rỡ hay một chiếc xe máy xịn màu đỏ?
- Dạ, em thích chiếc xe máy hơn.
- Em không thích tiền, tình yêu không thể mua bằng tiền bạc được!
- Thế sắp tới ngày Quốc tế Phụ nữ, em thích quà gì? Một bó hoa hồng rực rỡ hay một chiếc xe máy xịn màu đỏ?
- Dạ, em thích chiếc xe máy hơn.
Thư Tèo gửi phụ nữ nhân ngày 8.3
Chị em thân mến!
Xin tự giới thiệu tôi là Tèo. Cái tên ấy đối với các chị chả nghĩa lý gì, nhưng xin nhớ cho rằng, phần lớn đàn ông nước ta không phải Trịnh Công Sơn, không phải Lê Huỳnh Đức, càng không phải Lý Hùng. Họ chỉ là Tèo, là Tý mà thôi.
Nhưng dù có Tèo hay Tý đi nữa thì cũng vô cùng lo lắng và ngạc nhiên khi thấy chị em vui mừng và hớn hở khi tới ngày 8.3. Tại sao ư? Tại vì đàn ông đã bị chị em lấy đi, không phải một ngày, mà cả một đời từ lâu lắm rồi. Có thể khẳng định một cách hùng hồn là ngay từ giây phút đầu tiên mới sinh ra cho tới khi sắp sửa vĩnh biệt cuộc sống, đàn ông chúng tôi đều dành từng giây, từng phút, từng hơi thở và từng động tác cho chị em.Vì chị em mà đàn ông học hành, vì chị em mà đàn ông luyện tập thể thao, vì chị em mà đàn ông cạo râu, xức dầu thơm hay mua quần áo đẹp. Điều ấy đã được lịch sử và nghệ thuật chứng minh từ Sơn Tinh đến Thủy Tinh, từ chiến tranh tới hòa bình, lớp lớp đàn ông đã xông lên chinh phục mọi đỉnh cao, mọi khoảng cách và mọi đồ gia dụng chỉ với mục đích duy nhất là làm cho chị em hài lòng, chị em không biết sao?
Phải tôn trọng phụ nữ, phải chăm sóc phụ nữ, phải nhường nhịn phụ nữ và phải khiếp sợ phụ nữ, những châm ngôn ấy không ngừng vang lên từng phút từng giây, bao vây, vùi lấp và đe dọa đàn ông ở khắp nơi, chắc chị em biết rõ hơn ai hết điều này.
Chị em kính mến!
Bản thân tôi là một anh Tèo nhỏ bé. Tôi nhiều khát vọng nhưng ít tiền bạc. Tôi nhiều cảm xúc nhưng thiếu nhà cửa, tôi có trái tim rộng lớn nhưng có đồng lương bé nhỏ, tôi đã dành cả đời mình cho chị em chứ đâu phải chỉ ngày 8.3.
Khát vọng của tôi rất đơn sơ, như khát vọng của hàng triệu chàng trai trong thành phố này. Tôi muốn được yêu một cô gái không đẹp cũng không xấu, không béo cũng không gầy. Tình yêu sẽ kết thúc bằng một đám cưới ở một nhà hàng không nhỏ cũng không to, khách khứa đến dự không đông cũng không vắng, và số tiền khách đi đám cưới không ít cũng không nhiều, chỉ đủ trang trải kinh phí mà thôi.
Cưới xong, hai vợ chồng sẽ ở nhà thuê. Hàng ngày tôi sẽ chở nàng đi làm trên chiếc xe máy không mới cũng không cũ. Thỉnh thoảng thứ bảy - chủ nhật tôi và nàng đi ăn ở một nhà hàng không đắt cũng không rẻ, với vài món ăn không Tây cũng không Tàu.
Đấy, giấc mơ của tôi là như thế. Một giấc mơ tuy không có gì quá đáng nhưng để thực hiện nó, tôi tin chắc mình phải hiến dâng cả cuộc đời, cả tâm hồn và nghị lực, cả thời gian lẫn sức khỏe.
Cho nên, đối với riêng tôi, cũng như với bao nhiêu chàng trai khác, làm gì có ngày 8.3.
Cả tháng, cả năm, cả thập niên, cả thế kỷ đều là 8.3 hết. Tinh thần 8.3 đã từ lâu xâm chiếm, lan tỏa và đè bẹp chúng tôi bao nhiêu thế hệ rồi.
Mồng tám tháng ba không còn là thời gian nữa. Nó đã trở thành không khí, thành cảm xúc, thành ánh nắng ban mai và hạt mưa rực rỡ. Mồng tám tháng ba không kéo dài 24 tiếng. Nó bao gồm toàn bộ lịch sử nhân loại, kể từ trước công nguyên. Nhiều nhà khoa học đã chứng minh, loài khủng long bị tuyệt chủng cũng vì trong kỷ nguyên của chúng chưa có ngày này.
Mồng tám tháng ba đã len lỏi vào âm nhạc, vào điện ảnh, vào kiến trúc, vào hội họa, thậm chí cả vào xiếc. Tại sao giải Oscar tổ chức vào ngày 7.3? Đơn giản vì nếu tổ chức vào 8.3, nó sẽ bị chìm nghỉm như tàu Titanic.
Chị em thân mến!
Chị em đã lấy của những anh Tèo toàn bộ thời gian, vậy còn lấy thêm một ngày để làm gì?
Chả lẽ với chị em, không giới hạn nào là đủ hay sao? Chị em đã biến tất cả các căn phòng đẹp thành tiệm uốn tóc, biến tất cả hóa chất thành kem dưỡng da, biến tất cả đàn ông thành chủ đề bàn tán, vậy chả lẽ lại biến nốt cái ngày hôm ấy thành ngày phán xử cuối cùng?
Với tư cách một chàng trai ngây thơ, tội nghiệp và chưa hề có sai phạm gì, tôi kêu gọi chị em hãy cho đàn ông một khoảnh khắc nào đó thanh bình. Không có cái ngày 8.3 vĩ đại ấy, đàn ông cũng chịu nhiều đau khổ lắm rồi.
Kính thư!
Tèo L.H. (Lê Hoàng)
Chẳng hiểu gì về phụ nữ cả!
Hai cô bạn gái trò chuyện: "Này cậu, tay trưởng phòng mới đúng là không hiểu gì về phụ nữ cả. Hôm qua, lúc ăn trưa, anh ta uống mấy ly rượu, lúc về văn phòng cứ đòi hôn mình...".
Cô bạn sốt ruột:
- Rồi thế nào nữa?
- Mình bảo: "Dừng lại ngay, nếu không em sẽ kêu lên đấy!". Thế mà hắn...
- Vẫn sàm sỡ cậu à?
- Không! Hắn ta dừng lại thật!
Lý do mua hoa.
Tom ghé vào cửa hàng hoa và mua một bó hồng. Người bán hàng hỏi: "Anh mua cho vợ à?"
- Đúng rồi!
- Tôi đoán nhé, sinh nhật cô ấy hả?
- Không.
- Kỷ niệm ngày cưới?
- Không.
- Thế thì đúng là: Anh mong cô ấy sẽ tha thứ cho anh! - Người bán hàng đưa bó hoa cho Tom.
Nếu không có phụ nữ?
Một nữ diễn giả hùng biện trước đám đông: "Ngày nay đàn ông sẽ ở đâu nếu không có phụ nữ?"
Cô dừng lại một lúc nhìn cả hội trường:
- Tôi nhắc lại, ngày nay đàn ông sẽ ở đâu nếu không có phụ nữ?
Từ phía cuối hội trường có tiếng vọng lên:
- Anh ta sẽ vẫn được ở vườn Địa đàng!

Quá hiểu vợ!
Vợ vốn rất sạch sẽ. Đi làm về muộn, vừa bước vào nhà đã thấy sàn nhà đầy vỏ chai, cốc chén bẩn và thức ăn thừa. Trên bàn có mảnh giấy của chồng: "Xin lỗi em yêu, anh ngủ trước. Ngày mai anh sẽ dậy sớm dọn dẹp!".
Vợ thấy dơ bèn tiện tay quét dọn. Lúc leo lên giường lại trông thấy một mảnh giấy khác để trên gối: "Cám ơn em yêu!".
(Sưu tầm).
Thảo Luận
Ý kiến của bạn
Mời bạn Đăng nhập để chia sẻ/thảo luận. Nếu chưa là thành viên thì đăng ký tại đây.
Bài Viết Đã Đăng
- Hoa hồng cho em và con gái! (03/03/2010)
- Ngôn ngữ Bắc Nam (Phần 2). (28/02/2010)
- Chính mắt trông thấy cũng chưa hẳn là đúng! (27/02/2010)
- Giả mà hoá thật. (21/02/2010)
- Chuyện vui: Xin tế nhị một chút! (21/02/2010)
- Sát thủ cải trang. (21/02/2010)
- Chuyện vui: Bởi vì nàng (18/02/2010)
- Người có bốn vợ. (15/02/2010)
- Chuyện vui con cọp năm Canh Dần. (13/02/2010)
- Truyện vui Trí nhớ. (10/02/2010)



