“Diễu võ giương oai” cũng cần lắm chứ!
(Hiêu học). Người hiếu danh thích được nổi tiếng, tìm mọi cách mọi cơ hội tự đánh bóng tên tuổi, nên tính “vênh váo” bị xem là tật xấu. Nhưng đối với các bạn trẻ, biết thể hiện mình, biết biểu lộ sức mạnh lúc cần hoặc thậm chí là cường điệu thêm như thường nói là “diễu võ giương oai”, xét cho đúng, cũng không phải là chuyện vô ích.
Hòa nhập với cộng đồng nhưng phải biết tự khẳng định bản thân, rèn luyện bản lĩnh cạnh tranh quyết liệt để tồn tại và phát triển. Đã qua rồi quan niệm hạ mình, tỏ vẻ khiêm nhường để được đánh giá là người có văn hóa. Bởi giá trị tinh thần chính là ở tâm hồn chứ không phải hình thức bên ngoài.
Hãy sống đẹp, sống có ích, nhưng “cố gắng” khiêm nhường không phải là sống đẹp, đó chỉ là đạo đức giả. Không bao giờ nên làm một điều gì để hạ thấp người khác nhưng trước tiên hãy đừng tự hạ thấp mình. Điềm đạm chứ không tự hạ mình, “tự hạ mình” không những vô ích mà còn có thể gây hại cho chính bản thân!
Thiếu tự tin, “nhún nhường” tránh né đi đầu, biết mà không phát biểu, không dám thể hiện mình, sợ bị chỉ trích, đó là nhút nhát hay khiêm tốn tự hạ mình? Có tài không để lộ, hàng tốt không quảng cáo thì sao bán được, ai biết mà mua? Đồng thời, sống đấu tranh, biết biểu lộ sức mạnh lúc cần không có nghĩa là ức hiếp kẻ yếu, mà là để triệt tiêu, để ngăn chận hoặc chí ít cũng có thể làm cùn nhụt dã tâm của kẻ muốn làm điều xấu với mình.

Bạn có thể tạo ra cơ hội, có thể thành công nếu dám nghĩ, dám làm, biết thể hiện mình, không sợ chỉ trích vì chẳng may khi thất bại. Không sợ hãi, không e dè những thành kiến “quy kết” phải thế này thế kia thì năng lực sáng tạo mới không bị ngăn trở, mới có thể phát huy sáng kiến. Ngoài ra, thái độ hạ mình, an phận, theo đuôi, không dám biểu lộ khả năng, không biết thể hiện mình sẽ khuyến khích người khác đối xử với mình y như thế, nó chỉ có tác dụng để “cầu xin” trước sự hiếp đáp của kẻ khác mà thôi.
Tóm lại, bạn không thể bắt người khác trân trọng mình nhưng bạn có thể nâng cao lòng tự hào, tự trọng. Học cách yêu bản thân, tức là hiểu rõ con người mình, và luôn cố gắng làm mọi điều để chính mình cảm thấy khỏe mạnh, tự tin và vui vẻ. Sống trọn vẹn và có trách nhiệm với bản thân, có lòng nhân ái, đoàn kết tương trợ nhau trong học tập. Hãy tha thứ và biết yêu thương, sống vì mọi người, từ đó xây dựng nên những mối quan hệ tốt đẹp. Nhưng đồng thời, cũng phải biết rèn luyện bản lĩnh để thể hiện bản thân, thậm chí là biết “diễu võ giương oai” một chút khi cần để “tự vệ từ xa”, ngăn chặn những ý đồ xấu (nếu có) của kẻ khác, khiến họ e dè không dám càn rở và nhờ vậy, cũng giúp cho họ tránh phạm lỗi lầm.
Nếu thật sự khiêm nhường thì đâu cần lời ca tụng,
đâu cần phải quan tâm người khác nghĩ gì.
Này bạn hỡi, thôi đi những trò vờ khiêm tốn,
cùng đạo đức giả khoác áo khiêm nhường!
Kham nhẫn hay không kham nhẫn?
- Kỹ năng phát triển bản thân: Tư duy tích cực.
- Nhân cách: Sự thành công và lòng tự trọng.
- Niềm tin xây dựng thành công.
Thảo Luáºn
Hiếu Học Tư Vấn -
24/03/2010
Thành công trước đã. Nếu không cho người khác biết bạn là ai, khả năng của bạn như thế nào, thì bạn đang đi vào con đường thất bại. Hầu hết những người có địa vị trong xã hội đều là những người chứng tỏ được khả năng của mình với nguời khác. Những người còn lại, những kẻ tự cho mình cái cớ: “Phải Khiêm Tốn”, dấu có tài hay là người sống nội tâm, đều phải sống trong day dứt, luôn phải chịu những đánh giá thiếu chính xác. Những người này lúc đầu tự răn mình cần sống cao thượng, khiêm tốn, sẵn sàng chịu đựng. Nhưng khi sức chịu đựng cạn kiệt thì họ lại oán trách người khác đã không hiểu mình, trong khi nguyên nhân lại bởi chính họ: Nếu họ không cho người khác biết về mình thì làm sao người ta hiểu được! Vì vậy ngay từ lúc này, bạn cần biết về nghệ thuật thể hiện bản thân, hãy cho mọi người biết những thông tin cần thiết để họ biết bạn là người như thế nào, có ước vọng và mơ ước thành công gì trong tương lai. Hẳn nhiên, bộc lộ ở đây không phải là đi khoe tùm lum, hét toáng là mình giỏi, mình tài mà việc bộc lộ tài năng cần làm một cách có nghệ thuật. Đó chính là sự tự tin, là lòng tự trọng, là việc “dám nghĩ, dám làm”, là biết được rằng “học để làm gì”… và kết quả sẽ rất đáng khích lệ, bạn sẽ thấy mình ngày càng lôi cuốn hơn, được người khác tín nhiệm hơn, các cơ hội thành công nhiều hơn. “Tài năng của bạn có thể xuất chúng. Tiềm năng trong bạn có thể bao la. Nhưng tài năng và tiềm năng đó không được thế giới biết đến thì cũng trở thành hoang phí và vô nghĩa mà thôi”. (Og. Mandino)
à kiến của bạn
Má»i bạn Äăng nháºp để chia sẻ/thảo luáºn. Nếu chưa là thà nh viên thì đăng ký tại đây.
Tin Äã Äăng
- “Nhát gan, thỏ đế” nhưng mà… rất bản lĩnh đó! (15/01/2010)
- Làm sao biết được thế nào là… sẽ hay? (15/01/2010)
- Kỹ năng nhận thức bản thân: Sự chú tâm vào công việc. (10/01/2010)
- Chờ đợi – Trách móc – Tha thứ. (08/01/2010)
- Khả năng phán đoán tâm lý. (05/01/2010)
- Hãy biết cho đi: Cho đi là niềm hạnh phúc. (04/01/2010)
- May mắn có đến rồi cũng sẽ ra đi. (01/01/2010)
- Niềm tin xây dựng thành công. (30/12/2009)
- Tình Yêu, Thành Công và Giàu Có. (27/12/2009)
- Vững tin, vững bước trên đường đời. (25/12/2009)




