Buồn vì: Trí nhớ kém?

(Hiếu học). Trí nhớ của bạn kém, nhất là về những chuyện hằng ngày? Có thể đó là vì khả năng nhớ của mỗi người thay đổi tùy theo mỗi cá nhân, liên quan đến yếu tố bẩm sinh. Tuy nhiên, bạn hãy đừng buồn! Trí nhớ tầm thường cũng có thể trở thành thiên tài.

 

Léonard de Vinci, một danh nhân bậc nhất cổ kim mà muốn nhớ điều gì cũng phải luôn luôn ghi vào sổ tay (và hễ ghi xong là đánh mất, kiếm lại không ra!).

Một hôm ăn cơm trưa tại khách sạn Vandebilt, ở Nữu Ước, tôi lấy làm lạ rằng sao cô trông coi “phòng gởi áo” dỡ nón của tôi cất đi mà không đưa cho tôi một cái vé. Tôi hơi ngạc nhiên, hỏi cô tại sao vậy; cô đáp là không cần, vì cô nhớ mặt tôi rồi, mà quả thực vậy. Cô bảo đã thường cất nón và áo cho hai trăm người khách, chất đống một chỗ, và khi khách ra về, nón, áo của ai cô trả cho người đó, không hề lầm lộn bao giờ. Tôi hỏi người quản lý khách sạn, ông này nhận rằng đã mười lăm năm, ông ta chưa thấy cô ấy nhớ lộn lần nào.

Tôi ngờ rằng ông Thomas Edison không nhớ nổi như vậy, và bạn có tặng cho ông một triệu Anh kim, ông cũng đành chịu. Trí nhớ của ông kém lắm, nhất là hồi ông trẻ. Ở trường, học đâu quên đấy, luôn luôn phải đội bảng, làm cho các thầy học đều thất vọng, cho óc ông là rỗng không, đần độn quá không học được. Các bác sĩ cũng bảo ông sau này tất đau óc vì hình dáng đầu ông kỳ cục quá. Sự thực, suốt đời ông, ông chỉ đi học có ba tháng. Rồi ông về nhà, mẹ ông dạy cho ông; và chúng ta phải mang ơn cụ vì nhờ cụ mà Thomas Edison đã biến đổi hẳn thế giới chúng ta đương sống đây. 

 

Nhưng sau này, Thomas Edison đã luyện một tri nhớ đáng phục về những sự kiện khoa học, thuộc hết những sách khoa học trong thư viện mênh mông của ông. Ông tập được tài tập trung tư tưởng một cách kỳ dị, quên hết được mọi việc trừ công việc ông đương làm.

Một hôm, ông đem hết tâm trí để giải một bài toán khoa học trong khi ông lại tòa đóng thuế. Ông phải đứng nối hàng một lúc, và khi phiên ông tới thì ông quên bẵng tên ông đi. Một người đứng bên, thấy ông lúng túng, nhắc cho ông rằng tên ông là Thomas Edison. Sau ông kể lại rằng, những lúc như vậy, dù gặp việc nguy cấp đi nữa ông cũng không nhớ ngay tên ông được, phải đợi một chút mới lần lần nhớ ra.

Ông thường làm việc suốt đêm trong phòng thí nghiệm. Một buổi sáng, trong khi đợi điểm tâm, ông buồn ngủ quá, gục xuống ngủ. Một người giúp việc vui tính muốn chọc phá nên đặt những chén đĩa dơ của mình mới ăn xong ở trước mặt ông. Ít phút sau, ông tỉnh dậy, giụi mắt, thấy những miếng bánh vụn bên cạnh một đĩa hết nhẵn đồ ăn và một ly cà phê cạn, suy nghĩ một chút rồi cho rằng trước khi ngủ mình đã ăn rồi, bèn đứng dậy, châm một điếu xì gà, hút và bắt đầu làm việc, không hay gì hết, cho tới khi các người giúp việc cười ồ lên ông mới biết rằng mình bị gạt. 

Asa Grey, nhà thực vật học trứ danh ở Mỹ, có thể đọc thuộc lòng tên của hai mươi lăm ngàn giống cây; và theo sách chép thì Jules César có thể nhớ được tên của hàng ngàn quân lính. 

Trường đại học lớn thứ nhì ở thế giới là một trường của tín đồ Hồi giáo tại Caire, kinh đô Ai Cập. Muốn được vô học, thí sinh phải đọc thuộc lòng trọn kinh Coran. Kinh đó dài bằng kinh Tân Ước và  phải đọc ba ngày mới hết. Vậy mà có trên hai chục ngàn sinh viên có thể thuộc lòng nó.      

Byron khoe rằng có thể nhớ hết thảy những bài thơ của ông. Nhưng Walter Scott lại nhớ dở lắm: một bài thơ chính ông làm mà ông cứ tưởng là của Byron, thành thử khen nó nhiệt liệt.      

Francis Bacon thuộc lòng một trong những cuốn nổi danh nhất của ông; còn Joseph Fefferson, luôn trong mười hai năm, gần như đêm nào cũng diễn kịch Rip Van Winkle mà cũng vẫn quên hoài.      

Sử gia Macaulay có lẽ nhớ giỏi nhất, từ xưa đến nay không ai bằng. Ông chỉ nhìn một lần một trang giấy nào là óc ông như chụp hình trang giấy đó rồi. Ông chỉ đọc một lần một chương sách là thuộc. Cho nên ông viết sử mà không cần thu thập sách để tra cứu, vì bao nhiêu sách để ở cả trong óc ông. Tương truyền có lần muốn thắng cuộc, ông chỉ học một đêm mà thuộc tập Paradise Lost. 

Nhiều người có một trí nhớ lạ lùng. George Bidder là một người Anh phong lưu, mất trên bảy chục năm trước. Khi mới mười tuổi, chỉ mất hai phút, ông ta đã tính nhẩm được tiền lời của 4444 Anh kim, đặt lãi 4 phân rưỡi mỗi năm, trong 4444 ngày.      

Cách đây không bao lâu, một người kỳ dị, chết ở Coldwaten, xứ Michigan. Người ta gọi ông là "Đường rầy Jack". Trí nhớ của ông lạ lùng; trong hai chục năm, ông lại khắp các trường đại học khoe tài với các sinh viên. Ông thường lại một khách sạn mà các sinh viên hay lui tới ăn uống, bảo: Tôi là "Đường rầy Jack"đây. Cho các anh hỏi tôi bất kỳ điều gì về Sử Ký, tôi sẽ đáp đúng cho mà coi. Họ bèn hỏi ông những câu bí hiểm như: "Bà Socrate cưới ông Socrate hồi bao nhiêu tuổi?". Và ông ta trả lời tức thì: "Ông Socrate bốn chục tuổi mà chưa lập gia đình; rồi mặc dầu ông hiền triết làm vậy, mà cưới một cô dưới mình mười chín cái xuân xanh". Hoặc họ hỏi người ta dùng lưỡi lê  đầu tiên ở trận nào, ông đáp ngay là trong trận Killiecrakie ở Scotland, ngày 27 tháng 7 năm 1689. Tất nhiên các cậu sinh viên phải tặng ông ta một bữa cơm và góp tiền để mua cho ông ta một bộ áo. "Đường rầy Jack"mất năm bảy mươi chín tuổi trong một ngôi nhà cũ, bỏ hoang. Ông để di chúc lại, tặng xác ông cho đại học đường Michigan để ban y khoa xem xét bộ óc ông mà tìm nguyên do tại đâu ký tính ông lạ lùng như vậy.

Tôi đã viết thư hỏi Giáo Sư W. B. Pillsbury, khoa trưởng ban Tâm Lý ở trường đại học đó, ông đáp rằng:"Đường trầy Jack" đã tốn công luyện trí nhớ và chuyên học sử mà dược vậy. Ông lại nói rằng khoa học đã xét nhiều người có trí nhớ tốt lạ lùng thì thấy một số cực kỳ thông minh, còn một số khác gần như ngu đần.      

Như vậy nghĩa là nếu bạn có một trí nhớ phi thường thì một là bạn gần bậc thiên tài, hai là bạn gần bọn điên. Xin bạn tự xét lấy xem mình ở hạng nào.      

Còn nếu như trí nhớ của bạn kém như của tôi, thì xin bạn cũng đừng buồn! Vì như Léonard de Vinci, một danh nhân bậc nhất cổ kim mà muốn nhớ điều gì cũng phải luôn luôn ghi vào sổ tay (và hễ ghi xong là đánh mất, kiếm lại không ra!), như bạn và tôi vậy. 

Trích theo: 40 Gương Thành Công (Trí Nhớ Tầm Thường Cũng Có Thể Thành Thiên Tài) Tác giả: Dale Carnegie.

 

Biết nhiều ngôn ngữ sẽ giúp điều trị bệnh giảm trí nhớ

 

- Nghiên cứu mới nhất của Đại học California cho biết, một người có khả năng nói hai ngôn ngữ (song ngữ) trở lên (đa ngôn ngữ) sẽ luyện được khả năng của bộ não phát triển tốt.

 

"Có thể nói hai ngôn ngữ sẽ khiến bạn có khả năng luyện tập bộ bộ não của bạn phát triển tốt", ông Ellen Bialystok- Đại học York ở Toronto, Canada cho biết. "Từ những nghiên cứu chúng tôi đã tiến hành, một thực tế được khẳng định là khả năng song ngữ có ảnh hưởng tích cực hơn nhiều đối với bộ não, kể cả trong việc phòng chống bệnh tật."

 

Ông còn cho biết thêm, một người có khả năng song ngữ hoặc đa ngữ, thường dễ dàng thích nghi hơn khi đối mặt với hai nhiệm vụ phải thực hiện cùng một lúc, ví dụ như vừa lái xe vừa tập trung vào cuộc nói chuyện qua điện thoại. Tuy nhiên, mặt khác cũng có có tác dụng phụ, một người có khả năng song ngữ sẽ có vốn từ vựng ít hơn. Trẻ em có các kỹ năng song ngữ thường có vốn từ vựng ít hơn so với trẻ em chỉ biết một ngôn ngữ (đơn ngữ )," ông Bialystock nói. 

 

Bài liên quan:

- Bí quyết gặt hái thành công: Sự Hình Dung Tưởng Tượng.  

- Rèn luyện Trí nhớ - Tài sản vô giá!  

- Bí quyết để có một trí nhớ tốt.

- Mẹo học để hiểu và nhớ bài.

- Giới thiệu kỹ thuật tư duy 5W1H.

- Luyện trí nhớ: Phương pháp liên tưởng.     

Kết bạn với HieuHoc.com hoặc bấm THÍCH
để thường xuyên nhận tin mới nhất về:
  • - Ưu đãi học phí, học bổng
  • - Video/clip miễn phí tự luyện Kỹ Năng Mềm, Tiếng Anh
  • - Hướng Nghiệp, Cẩm Nang Học Tập, Thông tin Tuyển sinh...
Viết ý kiến mới
Chưa có ý kiến thảo luận. Mời bạn là người đầu tiên đóng góp ý kiến về bài viết này!
 

Mời bạn Đăng nhập để chia sẻ/thảo luận. Nếu chưa là thành viên thì đăng ký tại đây.

KHÓA HỌC HAY